Đại Kinh Khổ Uẩn MN 13: Phân Tích Vị Ngọt Và Nguy Hại
Đại Kinh Khổ Uẩn (MN 13) phân tích dục lạc qua ba mặt: vị ngọt, sự nguy hại và lối xuất ly — bộ khung ba phần giúp thấy rõ cái giá thật của tham dục.
Đại Kinh Khổ Uẩn (MN 13) phân tích dục lạc qua ba mặt: vị ngọt, sự nguy hại và lối xuất ly — bộ khung ba phần giúp thấy rõ cái giá thật của tham dục.
Kinh An Trú Tầm (MN 20) trao năm phương pháp thứ tự để dứt các niệm tham, sân, si khởi lên khi hành thiền — từ thay đề mục cho tới nghiến răng chế ngự.
Kinh Ví Dụ Cái Cưa (MN 21) dạy giữ tâm từ ngay cả khi bị kẻ cưa tay chân: thước đo chân thật của nhẫn nhục không phải lúc yên mà lúc bị xúc phạm nặng nề.
Kinh Thánh Cầu (MN 26) ghi lại chính lời Đức Phật kể về hành trình tầm đạo: hai lối tìm cầu, hai vị thầy cũ, và bài pháp đầu tiên tại Isipatana.
Visuddhimagga liệt kê mười chướng ngại phải cắt trước khi hành thiền, rồi lập tức nói thêm một câu làm đổi hướng toàn bộ danh sách: nó không phải là chướng ngại đối với tất cả mọi người.
Đầu đà không phải là bảng thành tích chịu khổ. Visuddhimagga chương II định nghĩa đầu đà bằng tư tác thọ trì, và cảnh báo thẳng rằng chính các hạnh đầu đà là nơi sự hành xác dễ phát sinh.
Bài thứ 9 trong loạt Blog cho người học Kinh Trung Bộ, đi theo thứ tự MN 1 → MN 152. Ghi chú: MN 9 là một bài kinh dài (71 đoạn, trình bày 16 chủ đề). Bài viết chia làm hai phần. Phần 1: định nghĩa chánh tri kiến, thiện – bất thiện và … Đọc tiếp
“Người khác có thể như vậy, còn ở đây chúng ta sẽ không như vậy” — 44 điều đoạn giảm, và lời cảnh báo rằng chứng thiền chưa phải là sallekha.
Tấm vải bẩn thì thuốc nhuộm nào cũng lên màu xấu. Mười sáu cấu uế của tâm và lời dạy “hãy tắm ngay tại đây” thay cho nghi lễ tắm sông.
Vì sao ước muốn thì nhiều mà thành tựu thì ít? Mọi ước nguyện — từ đời thường đến giải thoát — đều đứng trên cùng một nền: giới, tịnh chỉ và tuệ quán.